Tôi không muốn đi bộ về nhà

“Ông ngoại của bà Brown sống với vợ chồng bà. Vào mỗi buổi sáng ông thường đi dạo trong công viên và trở về nhà lúc 12 giờ 30 phút để ăn cơm trưa.
Nhưng một sáng nọ, có một chiếc xe cảnh sát dừng ngay ngoài nhà bà Brown lúc 12 giờ, và hai viên cảnh sát đã giúp ông già Brown ra khỏi xe. Một viên cảnh sát nói với bà Brown:

“”Ông già đáng thương này bị lạc trong công viên và gọi điện thoại nhờ chúng tôi giúp đỡ, vì vậy chúng tôi đã đưa xe tới chở ông về nhà””.

Bà Brown rất ngạc nhiên nhưng bà vẫn cảm ơn hai viên cảnh sát và họ ra về.

“ Nhưng, ông ơi “” rồi bà nói: “” 20 năm nay hầu như ngày nào ông cũng đến công viên đó. Thế thì làm sao ông đi lạc được hả ông ?

“” Ông già mỉm cười nheo mắt nói: Ông có đi lạc đâu. Ông chỉ cảm thấy mệt và không muốn đi bộ về nhà thôi!”

I didn’t want to walk home

Mrs Brown’s old grandfather lived with her and her husband. Every morning he went for a walk in the park and came home at half past twelve for his luch.

But one morning a police car stopped outside Mrs Brown’s house at twelve o’clock, and two policemen helped Mr Brown to get out. One of them said to Mrs Brown “” the poor old gentlmen lost his way in the park and telephone to us for help, so we sent a car to bring him home””. Mrs Brown was very surprised but she thanked the policemen and they left .

“” But , grandfather “”, she then said “”You have been to that park nearly every day for twenty years .How did you lose your way there ?””
The old man smiled , closed one eye and said : “” I didn’t quite lose my way , I just got tired and I didn’t want to walk home! “””

array(0) { }